Giáo sư Nhà văn TRẦN THANH ĐẠM
QÚI NHÂT MÌNH ĐƯỢC LÀ MÌNH TRONG ĐỜI VÀ TRONG THƠ
(Đọc tập thơ Tên rơi trước mặt của Nguyễn
Thái Sơn 108 trang, Nhà XB Quân đội Nhân dân - Hà nội, 2007)
TÊN RƠI trước mặt cũng là tên của một bài trong tập, là một ẩn
dụ, một gửi gắm của nhà thơ về bản thân. Anh hình dung mình là một cung thủ tự
cho là có tài như Dưỡng Du Cơ, như Hậu Nghệ với cánh cung bằng tre ngà, dây
cung bện bằng lông đuôi ngựa, cùng ống tên đầy chặt nhưng “ mục tiêu ” xem ra
chưa được xác định : “đích ngắm vu vơ mờ ảo suốt đời”. Bắn mãi cũng chỉ được
“chim sâu chim sẻ”, mũi tên cuối cùng nhắm vào bầu trời: “trời cao rộng vô cùng
/ lo gì không trúng đích” song, thực tế lại khác: “mũi tên dốc túi / ta cố sức
dương cung lần cuối / đứt dây gẫy tre / mũi tên theo gió bay về / rơi trước mặt
!” Bài thơ là lời tự bạch, tự thú của một người không tự bằng lòng, thất vọng
khi tổng kết cuộc đời đầy ước vọng - hay tham vọng, của mình. Tuy nhiên, đây là
lời tự bạch chân thành, trung thực và điều quý giá chính là ở đó. “Tri nhân giả
trí, tự tri giả minh” (biết người là trí, biết mình là minh - Lão Tử ). Đọc bài
thơ này, tôi nói với tác giả: mũi tên rơi trước mặt anh là một mũi tên vàng của
sự tự biết mình. Con người không thể tự tri nếu không tự tin vào giá trị của
chính mình, vào những gì mình vốn có, đã có. Xua đi mọi ảo tưởng, tham vọng,
mình tự hào được là chính mình. Mới đọc qua bài thơ tưởng NTS bi quan, nhưng
đọc kĩ lại thấy đó là một tuyên ngôn lạc quan của người biết mình có những việc
làm không uổng phí, mà một trong những biểu hiện ấy là những bài thơ được chắt
lọc từ chính cuộc đời anh, con người anh, không hề vay mượn. Không nhiều, không
lớn, song thế cũng đủ, so với bao người, như chính anh đã tự bạch: “Tôi không
may mắn trong mọi lĩnh vực, song so với những đồng đội chết trận vẫn còn là
hạnh phúc”. Anh viết vậy và luôn có ý thức về điều đó: “kiếp thi sĩ giời đầy
đau nhiều vui được mấy / vẫn cứ làm thơ ngắn dài nhiều ít / tạ ơn đời cho nắm
chữ giắt lưng” .
Mở đầu tập là bài thơ gồm hai câu đối thoại và một câu tự nhủ (cũng là tự khẳng
định):
- Ai chẳng thế…
- Nhưng tôi không thế !...
chỉ vì mình chẳng thể như ai.


